sōusuǒ: 秋雨多
chéng zhāi shī huà: : shí tiān jīng dòuqiū
gēng shī huà: : ,每形於诗辞。如《新秋雨过述怀》有曰:"平生雄武心,镜硃颜在。岂惜常忧勤,规模须广大。"如
yōu táng shī huà: : chén yún: " yún mái shān cángqiū tuō lín shāo dài wǎn fēng
juàn liù: : 有?有萱复有芋。自闻秋雨声,不种芭蕉树”。于鳞《诗删》亦收之。然芭蕉岂可言树,芋岂庭中佳
juàn : : " zhěn diàn shūqiū jiāng shān yān ", yòu " jīn shān zhù cāng hǎi wàn suí ", yòu " chóu lái shī yǎngshū
shī shì juàn : : qiū dài chóng shēng
quán táng shī huà biān: : réng suíqiū fēi
quán táng shī huà: : 张南史 《陆滕宅秋雨中探韵》云:“同人永日自相将,深竹闲园偶辟疆。已被秋风教忆鲙,更
yùn yáng qiū ): : 张子野赴郑州》云:“秋雨生陂水,高风落庙梧”之类,状难写之景也。《送马殿丞赴密州》云:“
juàn : : shí xīnqiū guòliáng shènmèng dào shì qiān shēng kōng 'ér wàng jiàn yún tāo tiān
juàn sān: : 闻雨则思旅中;古诗有秋雨云:‘白藕作花风已秋,不堪残梦更回头。暮云带雨归飞急,只在西窗一
duì chuáng : : 惟有别时今不忘,暮烟秋雨过枫桥。”韦应物《访人》云:“怪来诗思清人骨,门对寒流雪满山。”
qiū zuò: : hǎo xiàng kàn jiàn men zhèng bèiqiū cuī luò
luán jiā lái: : 王维 飒飒秋雨中,浅浅石溜泻。 跳波自相溅,白鹭惊复下。 山谷中的溪水蜿蜒曲折
cháng hèn : : 。 春风桃李花开日,秋雨梧桐叶落时。 西宫南内多秋草,落叶满阶红不扫。 梨园弟子白发新,
qiū mián: : 起,霜叶满阶红。 “秋雨夜眠”是古人写得腻熟的题材。白居易却能开拓意境,抓住特定环境中人
qiū mián: : 起,霜叶满阶红。 “秋雨夜眠”是古人写得腻熟的题材。白居易却能开拓意境,抓住特定环境中人
yáng zhōu chán zhì : : qiū qiū fēng hōng tuō chū chán zhì de lěng
qiū zhōng: : xiāo xiāo shān qióngqiū fēng 'àn
juàn zhī sān: : 石补天处,石破天惊逗秋雨。” 诚斋称李大方警句 李方叔之孙大方,字允蹈,少时尝作思故山赋
juàn zhī : : qiū dié tái chūn fēng luó dài
juàn zhī : : qiū dié tái chūn fēng luó dài
juàn : : yún mái shān cángqiū tuō lín shāo dài wǎn fēng
juàn 'èr shí : : qiū dié tái chūn fēng luó dài
juàn sān shí : : zuàn qiū chéng zhū
juàn shí : : qīng suō zhè míngqiū chéng liú xiāng
juàn shí 'èr: : guǐ piāo dōng yuèzhāng yòuqiū qíng shí lèi qíngzhī
pǐn: : xiāo xiāoqiū líng líng hǎo fēng
yuán juàn shàng: : lái zhèng féngqiū jiéyīn huì mèi qīng fēng
juàn : : qiū fēngqiū chóu shā rén
juàn jiǔ: : 石补天处,石破天惊逗秋雨 这两句描写天上女娲听见箜篌声,竟忘记补天而使石破天惊,秋雨
jīn shī huà ( liù ): : zuàn qiū chéng zhū
更多结果...