jiào yòng > fán mèn
目录
No. 1
  xīn qíng chàng kuài
fán mèn fán mèn
  xīn yàn fán 'ér mèn ; chàng kuài
No. 3
  xīn qíng mèn chàng kuàijìn hóngbào · yán》: yàoér huò hūn míng fán mèn zhěfēi liè zhī yòu 'ài zēng dūn huáng biàn wén · xiāng biàn》:“ shì shí rén mèng xiǎng yòu yùnyuè mǎn jiāng chōnggōng zhōng fán mèn ér chóu yuànsuì bàn pín fēi yóu hòu yuàn。”《 hóng lóu mèng 'èr 'èr huí:“ xiǎng dào chùshèn jué fán mèn yòu bēi zhī gǎn。” xùn wěi yóu shū hòu yǐn wēi zhīcóngchūn qiū yóu tánshuō 》:“ zhè shí zhōng guó qīng nián wài gǎn wài de nèi shòu zhèng zhì de shī wàng fán mènwèile yào qiú guāng míng de chū zhǒng xīn cháosuì shòu qīng nián liè de yōng shǐ wén xué mìng jiàn liǎo wěi de chéng gōng。”
英文解释
  1. n.:  chagrin,  irritancy,  pain,  mope oneself,  be unhappy,  be comfortable,  anguish
法文解释
  1. adj.  ennuyé, inquiet, triste, qui a le cafard
  2. adj.  ennuyé / inquiet / triste / qui a le cafard
相关词
huà tán tóu hūn