| | | jīng kǒng。 hàn zhào yè《 wú yuè chūn qiū · yuè wáng wú yú wàizhuàn》: “ huáng lóng fù zhōu, zhōu zhōng rén bù hài , yǔ nǎi yǎ rán 'ér xiào。 ”《 sān guó zhì · shǔ zhì · hòu zhù chuán》:“ bù hài wáng shī shén wǔ, suǒ cì gǎn bù gé miàn, shùn yǐ cóng mìng。” táng xuán zàng《 dà táng xī yù jì · duǒ nà jié zhé jiā guó》:“ wén zhě bù hài , mò gǎn lǚ hù, wèi shì dú shé zhī kū, kǒng sàng shēn mìng。” | | - n.: frightened or scared, alarmed
|
|
|