百七丈和篇有尽道温柔别有乡谁知绛阙水茫茫之句意有属也再用韵奉酬
许及之(宋)
xiān fán cóng xī gè wéi xiāng, ruò shuǐ péng lāi gé hùn máng。
bù jiàn má gū chéng jiǎo kuài, kōng jiào hè lǎo hào qīng kuáng。
liǎng lián xīn shì wú rén gòng, wàn diǎn huā fēi yòu dǐ máng。
shuō yǔ dōng fēng xū zuò zhù, mò jiào chī bái dù jiāo huáng。