望京谣
刘子翚(宋)
shuāng luán běi shòu yān guī gǔ, jì mò liáng yuán chūn cǎo lǜ。
yóu chuán gù lǎo shǒu gū chéng, guān jūn bù dào huáng hé qū。
chí yún lóu lǔ yǐ huī lú, gèng yǐ chuāng fēi fáng jiàn zú。
zhāo bīng tài bàn chū qún dào, xiù { zuǒ yī yòu qū } méng yī lǚ fān fù。
qián zōng hòu shè lì zhū chú, bái rèn rú shuāng guà rén ròu。
zhōu qiáo dēng huǒ yè wú guāng, jiā dào hú lí zhòu xiāng zhú。
wǎng shí biàn sì jué xíng zhōu, shì tiào shí qiān chén mǎn hú。
yī guān bì hú duō zài nán, hú mǎ què shí jiāng nán sù。
móu chén wǔ shì lì jù kùn, hǎi jiǎo piāo yáo zhuǎn huáng wū。
pán gēng wǔ qiān fāng zé lì, kūn yáng yī zhàn hé dāng bǔ。
níng wén shí shǐ luàn zhōng huá, hàn zuò chéng tiān zhōng bì fù。
xī fēng míng chù wàng qiān mén, gū chén zhī yù zhī shēng kū。