借吴直轩韵别黄仲宣
杨公远(宋)
shì lù jiān guān jiǒng bù tóng, shēng yá dàn bó yàn chí zhōng。
mǎi suō qù bàn xuán zhēn zǐ, zhù jù lái wéi huáng shí gōng。
suī wèi xiǎo yuán jiān yè hè, què jiē shè yàn yǔ qiū hóng。
cóng jīn xuě jiāo guāng yún yè, chéng xīng dāng sī fàn duǎn péng。