古意蒿上为徐子宜侍郎赋
刘过(南宋)
táo lǐ duō fāng yán, kāi luò rú chūn fēng。
zhā shēn zhōng zì tiān, huā bù bǎi rì hóng。
cán yuè wàng zhāorì, gè zì xiāng xī dōng。
wéi jūn zhěng yí róng。 zhào shuǐ bù zhào jìng。
wéi jūn jìn gān zhǐ, jūn shì ròu yòu jǐn。
bēi gē yù gǎn jūn, shēng ruò jūn bù wén。
jīn yù tú jié jūn, jūn kàn ruò fú yún。
fù mǔ cháng tàn xī, wèi 'ér hǎo róng dé。
zhī zé gù bù yán, zhū cuì yì wú sè。
pìn tíng yàn yáng chūn, zì chǒu bù zì xī。
jūn xīn hé hàn liú, wéi yǔ bù fù shōu。
qiè xīn dōng liú shuǐ, fù hǎi zhōng bù zhǐ。