申胡子觱篥歌并序
李贺(唐)
申胡子,朔客之苍头也。朔客李氏本亦世家子,得祀江夏王庙,当年践履失序,遂奉官北郡。自称学长调短调,久未知名。今年四月,吾与对舍于长安崇义里,遂将衣质酒,命予合饮。气热杯阑,因谓吾曰:“李长吉,尔徒能长调,不能作五字歌诗,直强回笔端,与陶、谢诗势相远几里!”吾对后,请撰申胡子觱篥歌,以五字断句。歌成,左右人合噪相唱。朔客大喜,擎觞起立,命花娘出幕,徘徊拜客。吾问所宜,称善平弄,于是以弊辞配声,与予为寿。
yán rè gǎn jūn jiǔ, hán jiáo lú zhōng shēng。
huā niàn zān suí tuǒ, xiū shuì fú róng píng。
shuí jié tài píng guǎn? liè diǎn pái kōng xīng。
zhí guàn kāi huā fēng, tiān shàng qū yún xíng。
jīn xī suì huá luò, lìng rén xī píng shēng。
xīn shì rú bō tāo, zhōng zuò shí shí jīng。
shuò kè qí bái mǎ, jiàn bà xuán lán yīng。
jùn jiàn rú shēng náo, kěn shí péng zhōng yíng!