摸鱼儿(玉林君为遗蜕山中桃花赋也。花与主人,何幸如之,用韵和谢)
冯取洽(南宋)
tàn liú láng、 nà huí qīng bié, fēi fēi sān luò hóng yǔ。
xuán dū guān lǐ yìng yí hèn, yī mǒ duàn yān cán lǚ。
chóu wàng chù。
xiǎng wù 'àn yún shēn, wàng què lái shí lù。
xīn huā jiù zhù。
jì kè yǔ liú shāng, cái hóng jiǎn cuì, shān jìng rì jiāng mù。
kōng zhī shàng, shí yòu yōu qín duì yǔ。
shēng shēng rú wèn lái fǒu。
rén shēng xíng lè xū wén jiàn, shuāi lǎo niàn shuí miǎn cǐ。
wú suǒ yǔ。
zài xī shàng shēn shēn, jǐn xiù qiān huā wù。
hé shí dìng qù。
dàn duì jiǔ sī jūn, hū 'ér wèiwǒ, pín chàng xiǎo táo jù。