游桓山会者十人以春水满四泽夏云多奇峰为韵得泽字
苏轼(北宋)
dōng jiāo yù xún chūn, wèi jiàn yīng huā jì。
chūn fēng zài liú shuǐ, fú yàn xiān pāi pāi。
gū fān xìn róng yàng, nòng cǐ bàn gāo bì。
yǐ zhōu huán shān xià, cháng xiào lǐ qīng cè。
tánqín shí shì zhōng, yōu xiǎng qīng zhé zhé。
diào bǐ quán xià rén, yě huǒ shī kū là。
wù cǐ rén jiànshì, hé zhě wéi zhēn zhái。
mù huí bǎi bù hóng, sàn zuò hóng shàng shí。
kuì wǒ fēi wáng xiāng, zǐ yuān kěn jiàn kè。
lín liú chuī dòng xiāo, shuǐ yuè zhào lián bì。
( wèi wáng shì xiōng dì yě。) cǐ huān zhēn bù xiǔ, huí shǒu suì yuè gé。
xiǎng xiàng xié chuān yóu, zuò shī jì péng zé。