元符己卯冬至先君罢兴国令宿皇恐滩有诗云倦客逢长至扁舟泊元宵难居常谙寂寞童稚笑相欢后十七年自成均谒告还乡是夕斡宿新淦寺有感赋此
黄彦平(宋)
qù nián dù cháng huái, shuāng yuè zhào gū yì。
jīn nián shì yì xiàn, xiāng wù yǐ chán jì。
rén shēng jǐ dōng zhì, nán běi jūn xíng yì。
fēng zhī wú tíng hào, yí jù sòng qī cè。
shēng nán dāng mén hù, duò dì yào lǚ lì。
fǔ wǒ wèi wǒ zāng, huì wǒ yǐ wén shú。
nìngzhī shì dà miù, mù gǒng xuán shàng bái。
bǎi qiǎo huàn qiān qióng, zhǐ yòu bù rú xī。
wǎn dēng lí shì 'àn, yòu tà tā shān bì。
xíng xíng chóngxíng xíng, fēng chén 'ér yì dé。