偈颂一百一十七首
释绍昙(宋)
léi hōng jiàn fú bēi, tiān mì wú wén yìn。
zì yì jì nán míng, xīn chuán shuí dé zhèng。
dōng hú xiè hèn làng tāo tiān, jīng { què shí huàn xīn } ruì yán cán mèng xǐng。
měng pāi lán gān, jiào tiān bù yìng。
kū qì bù chéng xī xiào bù chéng, yě huā lèi shī qiān fēng yǐng。