借致明玉槌事药复以小者易去因而铭之
刘子翚(宋)
rùn sè cuō, qú shēn tuǒ。
fēi shí chén, gōng yào guǒ。
yǐ xiǎo dài dà wú bù kě, rǔ suī miǎo hū shì lěi kē。
mó dǐng zhì zhǒng fǔ shuāi wǒ, bǐ fāng guī wò liú mò guǒ。
kuí wú zhī cái yòng zé zuǒ, { zuǒ kǒu yòu huà } rán cháng tàn kǒu chǐ duō。