道传山丹一本两花举以见遗夜窗翻书偶见刘潜夫尝赋云偶然避雨过民舍一本山丹恰盛开种久树身樛似盖浇频花面大如杯怪疑朱草非时出惊问红云甚处来可惜书生无事力千金移入画栏栽因借韵同赋
程公许(宋)
zhǒng lèi shān chá huā jiào dà, yī gēn qià yòu liǎng zhī kāi。
qiān shā liàn shú dà hái dǐng, hǔ pò zhuó chéng shuāng quàn bēi。
wēi fèng xiǎng cóng tóng xué xià, fēi xiān jìn zì chì chéng lái。
biàn chuán wéi huì jiā péi yǎng, jì bàn jiē tíng sháo yào zāi。