题范子济双头芍药
王洋(宋)
yān nián cǎo lù zhū jié kē, huái shàng rén yí chūn wèi duō。
yáng zhōu dōng bù fēn sháo yào, yǐ yǔ tiān dì fēn zhōng hé。
shuāng bāo yī sè shēng tóng dì, bù shì huā yāo shì hé qì。
ēn zhān yǔ lù lì piān ráo, lái xiàng rén jiān zì yìng guì。
lán biān gǔ chè wú nài hé, yù liú bái rì shuí huī gē。
liàn xiāng liáo jì jiù róng zhì, yóu dé shèng shì cháng yín 'ò。
bā yí bù liè zhēn fēi shàng, dà yí chēng zuò zhāo yí yàng。
wú shuāng yán diāo què chéng shuāng, bèi lì wú yán sì chóu chàng。
huái nán tōng shǒu bié huā yǎn, céng xiàng huā qián qīng yù zhǎn。
zuǒ kàn yòu kàn jù kě rén, yù xuǎn jiāo niàn qiàn shuí jiǎn。