友人董耘馈长沙猫笋廌以享太史公太史公辄作诗为贶因笋寓意且以为赠耳廌即和之亦以寓自兴之意且述前相知之情焉
李廌(北宋)
jié cáng ní zǐ qì líng kōng, jiàn zǔ nìngzhī ròu wèi zhòng。
wèi xǔ wéi biān chōng jiǎn cè, yǐ shèng sī shǔ kuáng jiāo lóng。
duǎn méng rèn zhú shuāng dāo zhòng, měi gān xū fán xuě rǎng fēng。
tā rì yào lìng gāo shì 'ài, bù yìng cháng gòng zǎi fū gōng。