sōusuǒ: 子期不
shī huà: : yòng huáng jīn zhù
shēng 'ān shī huà (8-14): : xiàng lín zēng yōu
quán táng shī huà: : 兴亡。既而叹曰:“钟子期死,伯牙不复鼓琴。朕此诗何所示邪?”敕禇遂良即世南灵座焚之。
duì chuáng : : qín fēi ér diàoguǒ kùn yán chē jiāo cuàn xià níng zhīhòu shì yòu yáng yún
tīng shǔ sēng jùn tánqín: : 》:“伯牙善鼓琴,钟子期善听。伯牙鼓琴,志在登高山,钟子期曰:‘善哉,峨峨兮若泰山/志在
juàn shí: : shuí kān hàoshìzhě huà wéi
juàn shí : : shuí kān ?”《 dèng zhēn rén zhǐyún sān qiān gōng mǎn qīng shēng liú shān qián jiù yǐn
juàn xià: : dìng sān nián chǔ zài gōng gōng zhī běi rén zài nán wáng táo wáng 'ér wéi zhī yuē zhī wáng miǎn suí rén
zhuō xuān huà: : zhōng suǒ zuò
juàn sān: : 秋俞伯牙善于弹琴,钟子期善于听琴。每当伯牙弹弹到描写高山、流水的典调时,钟子期就感到他的
juàn 'èr shí : : lín yùn tiān dàn lán gān céng gāo qíng yùn
juàn sān shí: : yùn 'ēn qíng dāo dāo yán shāng bié yùn chù zhǐ jīn màn gāo
qín guān: : nóng zhòng cǎi biǎo xiàn liǎo dàijiāo shī wàng de xīn tài
mèng hào rán: : 一阵微澜。相传楚人钟子期通晓音律。伯牙鼓琴,志在高山,子期品道:“巍巍乎若太山”;志在流
: : 双关。言外之意是:钟子期不在,伯牙也就没有弹琴的意绪。什么时候,故人真能如风来似的掀帘进
cuī jué: : ,俞伯牙鼓琴,只有钟子期闻琴音而知雅意,子期死后,伯牙因痛失知音而绝弦罢弹。作者借此故事
huā shī sān shí huí): : diǎn chū zhōng tīng tánqín néng zhī xīn de shì
3 jiérén shēng ruò zhǐ chū jiàn (2): : yòu shuāi qín xiè jiàn zhī yīn duìyīnyuè rénér yán yòu zhe bàng nán dǎng de mèi kuàng 'ài qíng
yǒuxuān tǒng yuán nián jiǔ jiǔ): : tái cén
bǐng chénmín guó nián jiǔ liù): : qīng quán
chǔ juàn shí sān: : zhōng ér tīng zhī
chǔ juàn shí sān: : 伯牙,工鼓琴也。无锺子期而听之。锺子期,识音者也。言锺子期死,伯牙破琴绝弦,不肯复鼓,以
chǔ juàn shí liù: : zhōng
juàn : : liáo
juàn sān shí: : zuò yòu rén
juàn shí liù: : rén rén jūn zuǒ yòuzhēng yán zāihuò yán
juàn jiǔ shí : : 至哀公十年冬,楚令尹子期伐陈,季子救陈,谓子期曰:“二君不务 德而力争诸侯,民何罪焉?我
chéng zhāi shī huà: : 细看。"《夏日李尚书期不赴》云:"不是尚书期不顾,山阴野雪兴难乘。"唐人诗:"葛溪浸淬干将剑
juàn zhī 'èr: : 仔细看。”夏日李尚书期不赴云:“不是尚书期不顾,山阴野雪兴难乘。” 诚斋评七言律 七言褒