sōusuǒ: 不然灰
shī rén zhù : : 'àn cháng rán míng dāng
guān lín shī huà: : 盖不更此境也。'余谓不然,宋玉初不识巫山神女,而能赋之,岂待更而後知也。予他文未能及人,
chéng zhāi shī huà: : " wéi rán
gēng shī huà: : 白文才颇同。"上曰:"不然,白有轼之才,无轼之学。"上累有意复用,而言者力沮之。上一日特出
gōng cǎo táng shī huà: : fēi diǎn huà lǎo zhī 'ér chéng zhě fāng wèi rán
yōu táng shī huà: : 能免俗何邪?"予以为不然。按《南史》刘湛"友于素笃",《北史》李谧"事兄尽友于之诚"。故陶渊
cáng hǎi shī huà: : cāng rán shuō
méi jiàn shī huà: : 妾之子,故主张是,实不然也。时方建上清宝箓宫,斋醮之仪备极恭敬,徽宗每躬造焉。一夕,命道
shī huà: : 而蔡氏反以勉斋之说为不然,使二篇果为太极作,勉斋安得无一言以及之乎?或者犹谓一理至理,岂
shēng 'ān shī huà (1-7): : 器,导实阴主相缘夤。不然三问三不答,胡忍使敦杀伯仁。寄书欲拔太真舌,不相为谋敢尔云。敦病
shēng 'ān shī huà (8-14): : 若子山者可谓兼之矣。不然,则子美何以服之如此。 ○庾肩吾烛影诗 "垂焰垂花比芳树,随风随
juàn : : dài rán
juàn sān: : rán zhě wéi gāi dāng zhī dāng
juàn : : rán? " yòu shū yún: " jìng měi nǎi bāo zōng hán zhī zhìchēng tiān xià shì wèi liàngdān dān zuò jiāng nán
guó pǐn: : ránzāi sūn shī yán mèng xiāng yáng yōu chù yán zhāng kuàng chùsuì zhì jìng tíng xuán jué
míng shī huà: : 外命意,善作者得之。不然,流於迂远矣。 扬雄作《反骚》《广骚》,班彪作《悼骚》,挚虞作
guī tián shī huà: : ” xiàngshì yuē rán lín xíng chōng xiāo
nán háo shī huà: : huā nǎi rán
táng shī huà: : shì rán
shī jìng zǒng lùn: : rán ránzhě
shī pǐn: : 会规,野哉孔骂。君子不然,芳花当齿。言必先王,左图右史。沈夸徵栗,刘怯题糕。想见古人,射
dùn yín : : zhī shǐ shítáng rén shū rán sòng rén yòu yán shī zhī lùn
wàn shī wèn: : 承转合之法,唯李、杜不然,亦如古风浩然长往,不可捉摸。此体最难,宋、明人学之,则如急流小
jiāng zhāi shī huà: : 。俗笔必于篇终结锁,不然则迎头便喝。 句绝而语不绝,韵变而意不变,此诗家必不容昧之几。
shī shì juàn : : 舒卷万状,诗之变也。不然,何以得其格高、其气正、其体贞、其貌古、其词深、其才婉、其德宏、
pǐn: : 性情,而起人之咏叹。不然则补织牵合,以求伦其辞,成其数,风斯乎下矣。然何以知之。诗之有风
quán táng shī huà biān: : wèi rán
quán táng shī huà: : 曰:“天子大须博览,不然,几错罪恽。” 旧制:盛春内殿赐宴三日。帝妙音律,每先裁制新曲
zhōng shān shī huà: : 耳」为犬,能寄书,恐不然。自洛至吴,更历江、淮,殆数千里,安能谕人而从舟楫乎?或者为奴名
lín hàn yǐn shī huà: : 余味尔。”荆公曰:“不然,如‘行人仰头飞鸟警’之句,亦可谓有味矣。”然余至今思之,不见此
zhú shī huà: : 曰:“欲子砍断其手,不然天下诗名,又在杜家矣。”余尝观少陵作《宗武生日诗》云:“自从都邑
shí lín shī huà: : 暮春,食柳絮而肥,殆不然。今浙人食河豚始于上元前,常州江阴最先得。方出时,一尾至直千钱,
更多结果...