sōusuǒ: 开一朵
shī rén zhù : : qiān huākāi fēng
juàn sān: : chí yào zhě kāi shìjià liǎng yíng zhī jiānyòu guān zhě jiǔ rén dǐng dūn shàngjiàn rén jiē xià
juàn jiǔ: : shí yuán niú shì jiā kāi zhī 'é chú 'ér dàn miàn chǐ sān cùngāo chǐ róu chóngdiéyuē
shān fáng suí : : méi yǒng méikāi huā shī yún zuó huā shén yòu mángxiān jiào bái nán bāng
shī jiā shù: : 结句 或就题结,或开一步,或缴前联之意,或用事,必放一句作散场,如剡溪之棹,自去自回,
mén : : lìngkāi xiànxiě xìn líng jūn xián xià shìbìng yǐn zhùjué hóu shēng
shī 'èr): : shì kāi zhāng cháng cháng de wèn qīng dān de
yuǎn bié : : dàn yòu yào zhèn tiǎokāi diǎn fèngxì de
xíng nán: : zài shì shàng kāi diǎn hòu mén de
yín: : xià miàn biékāi liú zhuǎn zhī shì xiě wǎng shì huí shuō shì shèng
fáng bīng cáo : : zuì hòu dàngkāi :“ wàn héng xíng”, bāo hán zhe jìn de wàng bào jiāng jìng kāi tuò fēi cháng shēn
tóng zhū gōng dēng 'ēn : : ér shì tuīkāi shuō kuàng zhī shì me qīng fēng dēng shì shén zhōubǎi gǎn jiāo xīn
jiǔ lán tián cuī shì zhuāng: : měng rán tuīkāi céng shì dǒu zhuàng huàn piān jīng shén
: : biǎo miàn kàn lái hǎo xiàng shì dàngkāi céng de 'ān wèi shí què bǎo hán xīn suān de yǎn lèi tòng de tàn
chuí lǎo bié: : yán wài zhī shì yào xiǎngkāi xiē
chéng : : yǎn qián zhǎnkāi xīn tiān gěi liǎo xīn de shēng huó wàngxīn wèi zhī gǎn dài yán
shān běi cūn: : 。 村老见余喜,为余开一尊。 举杯未及饮,暴卒来入门。 紫衣挟刀斧,草草十余人。 夺我席上
juàn zhī sān: : shí huākāi fēng
juàn zhī jiǔ: : dòng kǒu yóukāi jué
juàn shí : : zhōng yòu xiān kānkāi shìjiē yán dài tiān lái
qīng dài de shī: : wǎngkāi miànshǐ cán de yīng jūn táo dùnzhè shǐ shī rén fèn kǎi
míng dào zhì: : gōng yuē:“ ?” gòng yuē:“ dàn bàng biékāi tài shuǐ chéng
shī jiā shù: : 。 结句或就题结,或开一步,或缴前联之意,或用事,必放一句作散场,如剡溪之棹,自去自回,
juàn 'èr shí jiǔ: : dòng kǒu yóukāi jué hòudōng shì chū shǒu yīndǎo zhāng lóng gōng xiǎo xuě huì yǐn
juàn sān shí jiǔ: : 杨里。花是去年红,吹开一夜风。娟娟新月偃,午醉醒来晚。何许最关情,黄鹂三两声。’因阅《临
19 jiéhóng xiù tiān xiāng wǎn yuē (17): : " ruò wèn " dàngkāi rán hòu lián yòng yān cǎofēng méi sān pái zuò jié
juàn shí 'èr: : 心春不管韵被东风读赚开一半韵  中黄宫里赐 ○○○●●○● ●●● ○○●● ●●○○○
liǔ yǒng: : 片正面话别,下片则宕开一笔,先作泛论,从个别说到一般。“多情自古伤离别”意谓伤离惜别,并
yàn shū: : ”这两个名词连用,展开一片片叶子飘落的景象,并使人感到很有次序、很有节奏。向来写梧桐经秋
ōu yáng xiū: : dàngkāi shì xiàn yǐn xiàng zhàng
wáng 'ān shí: : 里。 花是去年红,吹开一夜风。 梢梢新月偃,午醉醒来晚。 何物最关情,黄鹂三两声。 王安石