sōusuǒ: 听寒更
juàn sān shí: : lèi hóng qiān mén yǎn qiū xiāo yùn zhuì jīng tīng hánqióng luàn xiāo xiāo yùn fèng chāi bàn tuō yún bìn chuāng
zhōu bāng yàn: : 秋宵。 坠叶惊离思,听寒螿夜泣,乱雨潇潇。 凤钗半脱云鬓,窗影烛光摇。 渐暗竹敲凉,疏萤
zhū dūn : : chūtīng hánchán qiē
zhāng : : jìngtīng hánshēng duàn wēi yùn zhuǎn yān bēi chén
zhāng zhòng : : chóutīng hánjiāng lèi shī
juàn 'èr: : 火,开门伐冰溪。老树寒更瘦,阴云晴亦低。我负自力求,③颜色常低迷。时想灵台下,游子正凄凄
liǔ yǒng: : 细说与,江乡夜夜,数寒更思忆。 柳永词作鉴赏 这首词,衍之为一百三十五字之长篇巨制,共三
běn zhōng: : 重阳。 旅枕元无梦,寒更每自长。 只言江左好风光,不道中原归思转凄凉。 吕本中词作鉴赏 这
: : 默思坐西林。 听雨寒更彻, 开门落叶深。 昔因京邑病, 并起洞庭心。 亦是吾兄事, 迟回共